Trước khi, từng có người tự nhận mình là thung rac của rất nhiều người, là nơi để người ta vứt đi những điều phiền muộn, những lo lắng,...
Nhưng hình như cùng với thời gian, chính người đó cũng có quá nhiều rác của bản thân, để không muốn nhận thêm rác của bất kỳ ai khác nữa
----------
Con bé ngày đó, đủ niềm vui để lấp đầy những "rác" của mọi người, nên nó sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng thấu hiếu, và hình như những vướng bận của nó, cùng với thời gian,với những niềm vui linh tinh, mọi thứ tự động empty mà ko cần ấn nút delete.
Còn giờ đây, niềm vui thì ít, nhiều thứ pải lo, nhiều thứ làm ảnh hưởng, nút delete thi thoảng không còn tác dụng, cứ empty hoài mà vẫn không còn chỗ để vứt
Nó đi tìm 1 cái thùng rác đủ to để vứt, hoặc không tìm cách để ko có rác cho đỡ pải vứt, nhưng dường như chả ai có thể giúp nó, ngoài chính bản thân nó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét